nhược xuân và cảnh minh review

Khung cảnh MA QUỶ được thiết kế rùng rợn trên khu LÀNG PHÁP để thử thách bản lĩnh của những bạn dám bước vào bên trong. Lễ hội sẽ diễn ra hết tháng 10/2022 giúp bạn có nhiều trải nghiệm vô cùng thú vị khi đến với Bà Nà Hill. Lễ Hội hóa trang Bà Nà Hill. 6. Du lịch Năm 2020 là năm canh tý (tuổi tý) với đầy may mắn đây cũng là năm vàng để nhiều vợ chồng nhắm đến để sinh con. Năm 2002 còn được gọi là năm con chuột vàng, những người sinh năm này bắt đầu từ ngày 25/1/2020 đến hết ngày 11/2/2o21 theo lịch dương. Theo như dân gian ta Nhược điểm: Giá cả hơi cao, đôi khi hơi chặt chém khách. Đồi cừu ở một vị trí khá thoáng đãng với không gian xa xa là những dãy núi trập trùng. Cừu ở đây khá thân thiện nên bạn có thể thoải mái chụp hình. Tuy nhiên ở đây thấy cỏ hơi ít, bạn có thể xin chủ của trang trại bắp hoặc các loại rau củ để cho cừu ăn. Đà Lạt Đồi Mộng Mơ Đồi Mộng Mơ Nữ: Đỗ Nhược Xuân / Đỗ Nhược - BD: xx/xx/1998 - 1m66. Sau khi gọi xong, mình ko định review, cơ mà mà lỡ ưa thích sự cao ngạo của Cảnh Minh vượt thì phải biết làm sao bây giờ? cụ công cụ bà có nói, say mê thì đề xuất nói ra, nên thể hiện ra cho những người ta biết Kem chống nắng dưỡng da Essential-C Day Moisture. Kem chống nắng Essential-C Day Moisture SPF 30 +++. Danh sách các kem chống nắng hóa học tốt nhất cho da không thể thiếu Essential-C Day Moisture. Sở hữu khả năng chống nắng vượt trội nhờ thành phần vitamin C kết hợp cùng công nghệ độc Site De Rencontre Femme Cherche Femme. Trưởng thành chính là nốt nhạc hay nhất của khúc ca tuổi trẻ Không xông pha, không thử thách thì không phải tuổi trẻ, không vấp ngã, không trưởng thành lại càng lãng phí thanh xuân. Nhược Xuân và Cảnh Minh đều là những sinh viên tài giỏi, có năng lực, tưởng như họ sẽ thành công trên con đường nghiên cứu lĩnh vực không người lái của mình, tưởng như họ sẽ có thể mãi ở bên nhau. Nhưng cuộc sống đâu chỉ toàn màu hồng, dẫu đi trước người khác bao xa, ai rồi cũng sẽ phải vấp ngã, hạnh phúc nào cũng có thể chia xa, nhưng sau khi vấp ngã, họ đã đứng lên tiếp tục, chia xa nhưng dám đối mặt để tìm lại hạnh phúc cho bản thân. Nhược Xuân và Cảnh Minh là một tác phẩm như thế, câu chuyện về thanh xuân của những cô cậu sinh viên nghiên cứu về lĩnh vực không người lái, họ vấp ngã, chia xa, và rồi trưởng thành, quay lại sánh bước cùng nhau. Sự trưởng thành của nhân vật Cảnh Minh là một thiên tài trong lĩnh vực chế tạo robot, từ nhỏ đã có đam mê chế tạo robot, tự mày mò mọi thứ, luôn rất tự tin, có chút kiêu ngạo với khả năng và thành tựu của bản thân. Cậu có một nhóm bạn cũng toàn những thiên tài như thế, đã sớm cùng nhau chinh chiến không ít cuộc thi và sớm đã vang danh ở trường đại học, đối đầu với đàn anh khóa trên. Nhưng Cảnh Minh cũng là một cậu ấm chính hiệu, gia thế giàu có, được nuông chiều nên tính cách cũng có phần ngang ngược, không phải người cần quan tâm thì có thể nói ngay những lời gây tổn thương. Kể cũng phải, gia cảnh như vậy, lại thêm phần nhan sắc và tài năng hơn người, tác giả xây dựng nhân vật có tính cách “đáng ghét” cũng là hợp lý. Nhược Xuân lại có hoàn cảnh ngược lại, gia đình nghèo khó, sống ở vùng núi hẻo lánh, việc gì trong nhà cô cũng phải phụ giúp bà và mẹ. Cũng nhờ trợ cấp mới được đi học, mới có thể lên tới đại học, nuôi giấc mơ đổi đời. Tài năng là thế, chăm chỉ là thế, nhưng Đỗ Nhược tên sau này lại rất tự ti, luôn thấy bản thân thua kém các bạn học rất nhiều, vì thế đôi khi cũng bỏ lỡ cơ hội phát triển. Một người cứng đầu, tự tin, bản lĩnh còn một người lại nhẹ nhàng, hy sinh nhưng cũng ương ngạnh – hai người như hai cực của nam châm, được kéo gần nhau hơn khi Đỗ Nhược được bố mẹ của Cảnh Minh trợ cấp tiền ăn học từ năm 14 tuổi tới khi lên Đại học, cũng học cùng trường nhau. Sau này, khi họ có cơ hội nghiên cứu cùng nhau trong nhóm nghiên cứu Prime của Cảnh Minh, họ lại càng xích lại gần hơn. Nhưng trải qua biến cố, họ trưởng thành và gặp lại nhau, vẫn một tình bạn chân chất như vậy, họ lại có cách ứng xử khác nhau. Cảnh Minh đã trầm tĩnh hơn, vẫn sắc bén, vẫn bản lĩnh, nhưng đã không còn bồng bột nữa. Đỗ Nhược xưa luôn tự ti về bản thân, nay đã nhận thức được khả năng của mình, giao tiếp sắc bén hơn, biết chỉn chu ngoại hình hơn. Hà Vọng – người bạn cùng nhóm cũng vậy, từng vội vàng, từng nóng tính, cũng đã trở thành người biết chừng mực, từng bước thuyết phục Cảnh Minh quay lại nghiên cứu. Họ đều đã thay đổi, không có biến cố năm đó, chưa chắc đã có được sự thay đổi này. Lý tưởng tuổi trẻ cao đẹp Nhóm bạn đều tràn đầy nhiệt huyết trong việc nghiên cứu sáng tạo, lại thất bại thê thảm khiến người bạn thân thiết không còn. Chính họ cũng có những do dự khi quay lại con đường ấy, không phải vì những chỉ trích của truyền thông, của dân mạng, mà là sự dằn vặt vì đã không biết mức giới hạn để dừng lại, để rồi cướp đi mạng sống của đồng đội mình. Nhưng họ lại đứng lên, lại tiếp tục chinh phục những đỉnh cao mới, cẩn trọng hơn, chăm chú hơn, để không phụ lòng tin của bao người, nhất là người bạn đang dõi theo từ trên cao. Cũng phải mất 6 năm để họ có thể tụ họp, để có thể chính thức quay lại là một team gắn kết, cũng phải bao dằn vặt của Cảnh Minh, biết bao sự thuyết phục của Đỗ Nhược và sự chờ đợi trong lo lắng của Hà Vọng, Vạn Tử Ngang,… Thật may, lý tưởng tuổi trẻ của họ vẫn chiến thắng, họ đã chiến đấu không ngừng nghỉ và đã thành công. Tổng kết Đâu đó trong câu chuyện vẫn có những sự vô lý, dẫu sao cũng là một cuốn truyện ngôn tình một Cảnh Minh hoàn hảo vô thực, sự may mắn của Đỗ Nhược luôn được giúp đỡ, từ bố mẹ Cảnh Minh, tới nhóm bạn cùng phòng ký túc xá, tới lớp học mà cô là nữ hoàng và cả đến phòng thí nghiệm Prime nữa. Dẫu sao cũng là những chi tiết thường thấy trong truyện ngôn tình, đâu đó khiến độc giả chúng ta hứng thú hơn nhỉ? Đôi chỗ tồn tại chi tiết thừa, viết ra nhưng chưa khai thác được hết vào cảm xúc của nhân vật, hoặc chỉ để làm nền cho câu chuyện mà thôi, nên với mình vẫn chưa “đã” lắm. Nhưng nhìn chung, tình tiết ngắn gọn, không dài dòng, rất phù hợp với cốt truyện tuổi trẻ; dù có chi tiết vô lý nhưng vẫn kéo gần với hiện thực – Cảnh Minh vẫn có những điểm yếu, cũng đối mặt với thất bại, cũng gặp những khó khăn trong chuyện tình cảm, nhưng cũng là người biết quan tâm, biết lễ nghĩa – không hoàn toàn hoàn hảo. Suy cho cùng, câu chuyện hướng tới thanh xuân tươi đẹp, nhưng cũng phải thất bại thì mới trưởng thành được, có chia xa thì mới lại càng bền chặt. Thank you for reading~ By cloudy__me__ Review Nhược Xuân và Cảnh Minh Thể loại thanh xuân vường trường, HE Nhân vật chính Đỗ Nhược, Cảnh Minh Link đọc onl. Link ebook. Dạo này không hiểu sao lại thích quay lại đọc thanh xuân vườn trường, có lẽ vì đã không còn nhỏ tuổi nữa, nên luôn khao khát tìm lại cảm giác hừng hực thanh xuân và rung động kia, dẫu cho thanh xuân của mình quá đội nhẹ nhàng và bình yên. Câu chuyện bắt đầu rất đỗi bình thường, thậm chí là có chút tầm thường không hề cuốn hút với mô tuýp cũ hết sức quen thuộc, nam chính xuất thân giàu có, đẹp trai, hống hách, nữ chính nghèo khó và nhận tài trở từ gia đình nam chính và có ý chí vươn lên trong học tập. Thoạt đầu, mình cũng không hề ôm hy vọng gì nhiều khi đọc bộ này vì vốn mình nghĩ nó sẽ diễn ra như bao câu chuyện thanh xuân vườn trường khác đệm thêm một chút biến cố. Nhưng quả thật khi đọc được cố gắng của Nhược Xuân và sự kiêu ngạo đến đáng yêu của Cảnh Minh, mình bỗng tò mò làm sao. Nhược Xuân theo mình là mẫu nữ chính thường thấy nhất nhưng lại cũng phi thường nhất, tuổi thơ khốn khó cộng thêm cảm giác mang nợ nhà Cảnh Minh khiến cô luôn tự chối bỏ và phớt lờ cảm xúc của chính mình, nhưng mình rất thích cách Nhược Xuân quan tâm và thừa nhận tình cảm một cách rất rõ ràng ấy, tuy đôi khi hơi bực mình vì cô gái này vẫn có lúc tự ti quá đáng vô hình chung làm tổn thương tâm ý của Cảnh Minh nhưng đặt mình vào hoàn cảnh của cô ấy, nếu một người từng chẳng để mình vào mắt đột nhiên nói thích mình, mà mình đã từng bị người ta nói từ chối thì liệu bạn có tin nổi không? Nhược Xuân rất đỗi bình thường, nên phản ứng của cô ấy là hợp tình hợp lý. Đặc biệt là đối với một Cảnh Minh ngông nghênh kiêu ngạo như thế. Bàn tới ưu điểm, mình cảm thấy tác giả khá ưu ái nữ chính, nhưng suy cho cùng thì vẫn rất hợp lý, mọi sự cố gắng trong học tập của Nhược Xuân ban đầu là để tránh khỏi cảm giác thua kém, về sau là vì muốn chứng minh bản thân, nhưng sau khi gia nhập Prime lại biến thành mục tiêu sống và cũng chính là niềm yêu thích, niềm say mê. Mình vốn không phải là một người giỏi tự nhiên nên khi đọc về chuyên ngành cảm biến của Cảnh Xuân, mình cũng cảm thấy mờ mịt cho nên chỉ đọc lướt qua may mà tác giả cũng không đi quá xâu, nhưng thật ra vẫn có thể vừa đủ để hiểu được . Nhưng càng về sau, mình bị hút vào đó, vào sự thành tựu của Nhược Xuân và cũng là niềm kiêu ngạo của Cảnh Minh. Cảnh Minh là nhân vật ngôn tình điển hình nhưng cũng rất không ngôn tình, đẹp trai, gia thế tốt nhưng anh lại rất kiêu ngạo, dường như anh không để bất cứ thứ gì vào mắt, chỉ trừ Prime – niềm tự hào của anh, đế quốc của anh. Có lẽ cũng từ đó mà cách nhìn của mình với Cảnh Minh thay đổi, tuy anh kiêu ngạo và nóng tính nhưng lại rất nhiệt tình nếu có ai đó đồng điệu tiếng nói với anh. Con người anh rất đáng tin cậy, thế cho nên những chàng trai đồng đội của anh mới bằng lòng đi theo anh, nghe theo lời chỉ dẫn của anh. Tình bạn giữa những chàng trai rất khác với các cô gái, họ cảm thấy hợp nhau, thì họ sẽ chơi với nhau, vì đó không chỉ là tình bạn, đó còn là lý tưởng thuở niên thiếu. Bàn về hai nhân vật chính thế để mọi người nắm rõ hơn về cách nhìn của mình thôi, sau đây là phần cảm nhận về tình yêu của nam nữ chính. Có lẽ khá là dài dòng đây kaka 🙂 Nhược Xuân và Cảnh Minh là hai con người trái ngược từ tính cách cho đến hoàn cảnh, nhưng lúc ở bên nhau, họ lại đồng điệu đến lạ. Dù không muốn thừa nhận nhưng Nhược Xuân biết, chính anh là động lực cầu tiến của cô, trong vô thức cô không hề muốn mình là một người thất bại, Nhược Xuân rất cần cù cố gắng, và đền đáp của cố gắng ấy chính là sự chú ý của chàng trai cô đã từng đơn phương. Thế nhưng lúc cô từ chối Cảnh Minh, vì cô nói rằng việc hoàn thiện bản thân quan trọng hơn việc yêu đương với Cảnh Minh, mình đã vỗ đùi đen đét đúng nghĩa đen , ôi chao, cô gái của chị sao ngầu quá xá! Chính Cảnh Minh cũng thừa nhận rằng, nếu trước đó anh chỉ vì sự thay đổi đột ngột của cô mà trở nên nôn nóng muốn đạt lấy món đồ chơi yêu thích, thì giờ đây, một suy nghĩ khác thường lập tức bén rễ, đâm chồi rồi nảy nở dần trong tim cậu. Không đạt được mới chính là lý do khiến người ta bứt rứt! Nhưng Cảnh Minh đã chứng minh cho mình, cho độc giả, và cho cả Nhược Xuân, tình yêu của anh là đáng giá. Anh nhiệt tình như lửa, không ngừng trao đi, không ngừng tiến tới, chính anh là người truyền cảm hứng và lý tưởng của mình cho Nhược Xuân và khiến cô cố chấp bảo vệ điều đó cho đến sau này, khi cả hai đã trải qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống. Nếu như nói tình yêu thời trẻ là một cơn mưa rào, lúc đến thì nhanh chóng càn quét và thấm đẫm tất cả mọi thứ nhưng rồi đi cũng nhanh, thì tình yêu của Nhược Xuân và Cảnh Minh chính là như thế. Cô yêu anh, và yêu cả những lý tưởng, ước mơ, hoài bão của anh, cũng chính là của cô, nhưng lúc ấy Nhược Xuân quá tự ti, nên cô đã không dũng cảm nói ra câu em thích anh, bởi thế nên trong suốt 6 năm xa cách, đó luôn là một cái gai trong lòng cô. Tuy nhiên, tình yêu của Nhược Xuân rất bao dung và dũng cảm, vì một người đặc biệt, hoàn cảnh đặc biệt, nên mọi thứ hoàn toàn xứng đáng. Cảnh Minh là người đã trốn tránh trước, anh không muốn gặp Nhược Xuân, muốn gánh mọi trách nhiệm về mình, nhưng người con trai kiêu ngạo ấy, vào một đêm khuya thanh tĩnh, vùi đầu vào ngực người con gái mình yêu suốt từng ấy năm, nức nở bật thốt ” Hãy cứu lấy anh”. Tim mình thật sự chấn động, vì khoảnh khắc Cảnh Minh nói ra câu đó, có bao nhiêu khốn khổ dã dày vò anh trong suốt những năm tháng xa xứ, chỉ có mình mình gánh vác, gặp ác mộng mỗi đêm và bị dày vò vì cái chết của người bạn thân đã khiến anh cùng đường. Tuy nhiên anh vẫn còn Nhược Xuân, người con gái tuy bề ngoài yếu đuối nhưng lại sẵn sàng dùng tất cả sức lực để bảo vệ lý tưởng của anh, cô dịu dàng như nước, là một liều thuốc chữa lành tốt nhất cho anh. Cảnh Minh cứu rỗi Nhược Xuân và trở thành lý tưởng sống của cô, ngược lại Nhược Xuân cũng là vị thuốc giảm đau xoa dịu Cảnh Minh và luôn sẵn sàng cùng anh kề vai tác chiến. Họ không chỉ là người yêu, họ còn là đồng đội, và hai tâm hồn ấy dù khác biệt nhưng đồng điệu đến lạ, nếu mượn một từ tiếng anh để miêu tả tình yêu của họ, chắc chỉ có từ soulmate là hợp nhất rồi nhỉ? *cười* Đây là một truyện dài và rất đáng đọc, tuy vẫn có những chi tiết khá là…củ chuối và lý tưởng hóa nhưng với một bộ thanh xuân vườn trường như vậy là đủ. Tình yêu, tình bạn, tình thân đều rất logic và hợp lý. Mình note được rất nhiều phân đoạn hay, kaka, nhưng các bạn phải tự đọc để tự tìm ra cái hay của nó chứ đúng không nè 😀 Chúc các bạn đọc vui vẻ, mình lại lăn đây lăn đây ~~~ Tên truyện Nhược Xuân và Cảnh Minh Chia sẻ với ᵔᴥᵔThích bài nàyCó liên quan Tên tác giả Cửu Nguyệt Hi Thể loại Thanh xuân vườn trường, chút hiện thực mang màu sắc tươi sáng, nam chảnh cún, nữ bàn tay vàng, HE. Nam Cảnh Minh – BD 31/07/1998 – 1m86. Nữ Đỗ Nhược Xuân / Đỗ Nhược – BD xx/xx/1998 – 1m66. Sau khi đọc xong, mình không định review, nhưng mà lỡ thích sự cao ngạo của Cảnh Minh quá thì phải biết làm thế nào giờ đây ? Các cụ có nói, thích thì phải nói ra, phải biểu lộ ra cho người ta biết. Vì vậy mình phải bày tỏ với hơn 600 người ta ’ ở đây thôi . 🎏 Nhược Xuân là một cô gái dân tộc bản địa, gia cảnh nghèo túng ở tận một vùng núi biên giới Tây Nam xa xôi hẻo lánh, bố mất, mẹ mù chữ lại mất sức lao động, còn thêm bà ngoại già cả. Với sự học tập giỏi giang của mình, cô được một mái ấm gia đình phong phú ở tận Bắc Kinh tài trợ trường kỳ tiền học, tiền sinh hoạt. Gia đình đó là chú dì Cảnh – Bố mẹ Cảnh Minh . 🎏 Lần tiên phong Nhược Xuân gặp Cảnh Minh là khi cô và cậu cùng 14 tuổi. Gia đình cậu cùng phóng viên báo chí về thăm nhà cô . Lần tiên phong thấy Cảnh Minh – đó là một cậu thiếu niên có dáng vóc gầy gò, cao ráo, làn da trắng như muốn hòa tan vào ánh sáng, môi đỏ, mắt trong vắt lấp lánh lung linh, hệt thiên sứ thoáng chốc đã che đi ánh nắng mùa hè bùng cháy rực rỡ đã khiến cô ngây ra như ngỗng “ Đẹp quá đi mất ! ” Còn cô là một con nhóc miền núi vừa gầy vừa đen vừa quê mùa, đương nhiên cậu khinh thường chẳng buồn ngó đến . Áo sơ mi của cậu trắng tinh, nắng soi vào lộng lẫy tỏa sáng, ngón tay thon dài khi đưa ra che nắng như ánh lên những tia nắng óng ả từ ánh mặt trời trọn vẹn trái chiều với bàn tay đen như móng gà của cô và cả bộ đồ thêu hoa đã giặt đến bạc mầu nữa . Năm ấy, chàng thiếu niên chẳng buồn liếc nhìn cô, cũng chẳng thèm nhận bó hoa mà phóng viên báo chí bảo cô Tặng Ngay cậu . Năm ấy, chàng thiếu niên chẳng hề có ấn tượng gì về cô . 🎏 Lần thứ hai gặp Cảnh Minh là khi cô và cậu cùng 18 tuổi. Chú dì Cảnh bắt cậu ra nhà ga đón cô bởi cô đã nhận được giấy báo trúng tuyển ĐH lên Bắc Kinh học . Lần thứ hai thấy Cảnh Minh – với Nhược Xuân, cậu vẫn là cậu con trai trắng trẻo hệt như thiên sứ thủa nào, cậu nhíu mày chơi game, trông mất hứng và cáu kỉnh khi phải chờ cô, không thèm ngó ngàng đến cô, khóe mắt đuôi mày đều đầy vẻ ghét bỏ và bực dọc . Lần tiên phong ’ thấy Nhược Xuân – với Cảnh Minh, đó là một con nhóc miền núi xanh lè, vàng vọt, mặt mày mồ hôi nhễ nhại, ăn mặc quê mùa, body toàn thân nồng nặc mùi tàu hỏa mốc meo, giống như một cọng giá bị người ta giẫm bẹp dí . Cảnh Minh không thích Nhược Xuân, cùng chẳng đoái hoài gì đến cô. Học cùng trường ĐH, nhưng Cảnh Minh cấm Nhược Xuân lân la đến gần hay tỏ vẻ quen biết với cậu. Dù sao, họ trọn vẹn không phải là người cùng quốc tế . Cậu vốn là người kiêu căng ngạo mạn, tính tình khó ưa, độc mồm độc miệng, khi Nhược Xuân biết cậu được tuyển đặc cách vào ĐH, cô còn nghĩ chắc là như bao cậu ấm cô chiêu khác, là thành phần riêng biệt – được chú dì Cảnh lo lót, nhưng sự thực lại trọn vẹn trái chiều, cậu là thiên tài sản xuất robot, đã ba lần vô địch. Cậu có toàn bộ mọi thứ, từ vẻ bên ngoài, trí tuệ, đến cả thế lực và cả một cô bạn gái từ cấp ba, là hoa khôi của trường . Nhược Xuân ghét Cảnh Minh, ghét sự châm chọc, sự soi mói của cậu dành cho cô, ghét sự coi thường cô của cậu. Càng ghét, càng quan tâm đến cậu, trộm nhìn cậu, mắng thầm cậu … để rồi vô thức khiến sự chú ý quan tâm ấy từ từ trở nên mất khống chế, biến thành nhớ mãi không quên . “ Thầm mến ai đó không phải là chuyện tốt. Nó khiến lòng tự ái mỏng dính của người ta vỡ vụn thành từng hạt bụi, đau khổ khôn cùng. Ước gì chỉ cần ngẩng đầu lên sẽ không còn thích cậu nữa, như vậy thì hay biết mấy. ” Cậu bảo Đừng thích tôi, tôi sẽ không thích cô đâu . Ngọt ngào là hương vị thế nào ? Ắt hẳn tựa như viên kẹo trái cây ngày trước cậu cho cô vậy, nhưng chưa kịp nghĩ rõ, nỗi đắng cay pha lẫn ngọt ngào khi yêu thầm cũng chưa kịp nếm trải toàn vẹn thì đã chết yểu ’ bất ngờ đột ngột như vậy . Những lời nói, hành vi của cậu liên tục khiến Nhược Xuân tự ti thêm tự ti, và chính sự tự ti không ngừng ấy đã khiến cô phải nỗ lực học tập cần mẫn, điều tra và nghiên cứu tài liệu. Môi trường học cũng như điều kiện kèm theo vạn vật thiên nhiên đã khiến Nhược Xuân thay da đổi thịt, trở thành một cô gái trắng trẻo xinh xắn, và trở thành một sinh viên xuất sắc . Nếu như Nhược Xuân không trở lên tự tin, không thay da đổi thịt, có lẽ rằng, Cảnh Minh vẫn sẽ không thích cô. Nếu như vẫn mãi là một cô bé lọ lem ’ hay vịt con xấu xí ’ với dự tính thuận tiện tốt nghiệp rồi làm một nhân viên cấp dưới văn phòng cỏn con, thuê căn hộ chung cư cao cấp nhỏ sống tạm qua ngày, thì hoàng tử ’ Cảnh Minh sẽ chẳng khi nào chú ý đến cô, bởi ngay từ đầu cậu đã nhấn mạnh vấn đề Họ thuộc hai quốc tế, và đây cũng chẳng phải một câu truyện cổ tích đầy mộng ảo . Cảnh Minh bắt đầu thích Nhược Xuân từ khi nào? Cảnh Minh rất ít khi gặp Nhược Xuân, học nửa kỳ cũng chẳng đụng mặt mấy lần, là lúc vô tình gặp cô trong buổi vũ hội, váy đỏ rực rỡ, xinh đẹp hệt như chú mèo con khác hẳn Nhược Xuân trong ấn tượng của cậu hay là lúc cô đã trở nên tự tin bộc lộ bản thân mình, hay là sự đồng điệu trong ước mơ trong nghề nghiệp, hay là thời khắc cậu phát hiện ra chủ nhân của chữ viết trong tập tài liệu ôn thi môn Chính trị được nhét trong balo của cậu? Cậu nói Tôi thích em ! Cậu nói Khi đó tôi không thích em nên không quan tâm đến em. Đây không phải là chuyện thông thường sao ? Cậu nói Chuyện đó cũng đâu có cách nào, lúc ấy tôi và em không cùng một loại người . Cậu nói Thích của tôi chắc như đinh hùng vĩ hơn em. Ít nhất giờ đây cãi nhau điên tiết đến vậy mà tôi vẫn thích em đấy . Cảnh Minh trọn vẹn có đủ năng lực ’ để kiêu căng, ngạo mạn. Cậu là big boss của “ Prime ” – tổ sản xuất xe hơi không người lái. Cậu nhiệt huyết, chân thành, vì tham vọng mà mặc kệ mọi thứ. Cũng chính mặc kệ mọi thứ của tuổi trẻ không riêng gì của riêng cậu mà là của cả tổ, cùng nhiều yếu tố khách quan đã khiến một người trong Prime chết – khi chạy thử xe hơi không người lái . Một người chưa từng nếm qua thất bại cạnh bên đó là nỗi đau mất đi người bạn tri kỷ nhất – người đồng đội tốt nhất mà chính cậu đã tiếp tay gián tiếp ’, cậu rơi vào bế tắc, vô vọng, đau đớn. Cảnh Minh không gặp gỡ, không liên lạc với bất kể ai, sau đó cậu được cha mẹ đưa ra quốc tế du học và biến mất trong quốc tế của Nhược Xuân . Hình ảnh trong truyện khiến mình nhớ sâu đậm nhất, đó là, sáu năm sau khi gặp lại, trải qua nhiều sóng gió, khi cậu ôm eo cô, gục đầu vào bụng cô, nước mắt thấm ướt áo cô, vẫn vùng vẫy trong nỗi đau và tự trách bản thân, không dám đối mặt với thực tế, cậu nói Nhược Xuân, hãy cứu anh!. Một chàng trai như Cảnh Minh ấy mà lại kêu cứu, thật đáng xót xa biết bao ! “ Em luôn cảm thấy, anh nên có tổng thể mọi thứ tốt nhất trên đời này, bất kể là chuyện gì, những điều tốt đẹp nhất luôn phải dành cho anh. Cũng vì gặp được anh, yêu anh, em mới cố gắng nỗ lực trở thành một Đỗ Nhược tốt nhất. Cảm ơn anh ! ” “ Nhược Xuân, do tại có em, anh mới có tiền đồ gấm hoa, một đời niềm hạnh phúc ! ” . 🎏 Có thể đọc bài review này của mình, bạn chưa thấy được tình cảm của Cảnh Minh ở đâu, là do mình không muốn viết, nếu viết hết ra thì còn gì mê hoặc khi bạn tự mình đọc truyện nữa. Giống như trên, Cảnh Minh đã nói Không thích thì không chú ý quan tâm, khi thích rồi sẽ giống như Pha Lê Đội Nhà ’ – đối tượng người dùng cần dốc hết sức lực lao động để bảo vệ hoặc nói là mất đi cô ấy, sự sống cũng chẳng còn ’ . 🎏 Truyện này quả thực có phần YY sự học tập phấn đấu của nữ chính, hoặc do bản thân mình chưa gặp thiên tài học đường ’ nào như vậy nên cảm thấy bàn tay vàng quá đà. Một điểm trừ của truyện này nữa đó là bìa truyện. Nếu như bạn chỉ nhìn ảnh trên mạng thì đương nhiên thấy đẹp do chỉnh màu và nhìn không rõ từng chi tiết cụ thể mà, nhưng khi cầm trong thực tiễn, mình cảm thấy cứ như bản vẽ nháp, vẽ ẩu vậy đó. Hơi tuyệt vọng . Có bạn hỏi, nam chính có bạn gái vậy có sạch không ? Yêu nhau lâu không ? Truyện có hai tập, 95 chương và 3 ngoại truyện. Đến chương 18 là hai bạn ấy chia tay dứt khoát rồi. Đến mức tắt đèn cùng nhau chơi game show thì chưa, nhưng hôn thì có rồi nhé. Tác giả đã viết rõ ràng, không phải phỏng đoán gì đâu . Có bạn hỏi truyện có ngược không ? Vì truyện diễn biến khá nhanh và liền mạch nên mình cảm thấy thông thường. Chưa cảm nhận đủ độ ngược đã thấy ngọt và vui nhộn rồi. Cũng đúng như trong Lời kết mà tác giả viết, Cửu nói, cô muốn viết một câu truyện đậm chất thanh xuân vườn trường, nơi có sân trường tràn ngập sức sống của tuổi thanh xuân, có hiện thực xã hội nhưng cũng không kém phần tươi tắn và tham vọng . 🎏 Lúc đọc truyện thì nhẩm chắc hai bạn này cỡ đầu 9x như mình, nhưng không ngờ là tác giả chơi trội quá, tính số ra là 1998, *toát mồ hôi* do truyện viết từ 2017 năm đôi trẻ 18 tuổi đến tận năm 2024 nên thôi, coi như các bạn ấy tầm tuổi mình. Không thì cảm thấy như đọc truyện thiếu nhi, lại oán giận trời cao sao 98 mà đã hên vậy, còn mình thì chưa có Cảnh Minh của mình . Chia sẻ với ᵔᴥᵔ Thích bài này Thích Đang tải … Tên truyện Nhược Xuân và Cảnh Minh Tên tác giả Cửu Nguyệt Hi Thể loại Thanh xuân vườn trường, chút hiện thực mang màu sắc tươi sáng, nam chảnh cún, nữ bàn tay vàng, HE. Nam Cảnh Minh – BD 31/07/1998 – 1m86. Nữ Đỗ Nhược Xuân / Đỗ Nhược – BD xx/xx/1998 – 1m66. Sau khi đọc xong, mình không định review, nhưng mà lỡ thích sự cao ngạo của Cảnh Minh quá thì phải biết làm sao bây giờ? Các cụ có nói, thích thì phải nói ra, phải thể hiện ra cho người ta biết. Vì vậy mình phải bày tỏ với hơn 600 người ta’ ở đây thôi. 🎏 Nhược Xuân là một cô gái dân tộc, gia cảnh nghèo túng ở tận một vùng núi biên giới Tây Nam xa xôi hẻo lánh, bố mất, mẹ mù chữ lại mất sức lao động, còn thêm bà ngoại già cả. Với sự học hành giỏi giang của mình, cô được một gia đình giàu có ở tận Bắc Kinh tài trợ trường kỳ tiền học, tiền sinh hoạt. Gia đình đó là chú dì Cảnh – Bố mẹ Cảnh Minh. 🎏 Lần đầu tiên Nhược Xuân gặp Cảnh Minh là khi cô và cậu cùng 14 tuổi. Gia đình cậu cùng phóng viên về thăm nhà cô. Lần đầu tiên thấy Cảnh Minh – đó là một cậu thiếu niên có dáng vóc gầy gò, cao ráo, làn da trắng như muốn hòa tan vào ánh sáng, môi đỏ, mắt trong veo lấp lánh, hệt thiên sứ thoáng chốc đã che đi ánh nắng mùa hè rực rỡ đã khiến cô ngây ra như ngỗng “Đẹp quá đi mất!” Còn cô là một con nhóc miền núi vừa gầy vừa đen vừa quê mùa, đương nhiên cậu khinh thường chẳng buồn ngó đến. Áo sơ mi của cậu trắng tinh, nắng soi vào lung linh tỏa sáng, ngón tay thon dài khi đưa ra che nắng như ánh lên những tia nắng óng ả từ ánh mặt trời hoàn toàn đối lập với bàn tay đen như móng gà của cô và cả bộ đồ thêu hoa đã giặt đến bạc màu nữa. Năm ấy, chàng thiếu niên chẳng buồn liếc nhìn cô, cũng chẳng thèm nhận bó hoa mà phóng viên bảo cô tặng cậu. Năm ấy, chàng thiếu niên chẳng hề có ấn tượng gì về cô. 🎏 Lần thứ hai gặp Cảnh Minh là khi cô và cậu cùng 18 tuổi. Chú dì Cảnh bắt cậu ra nhà ga đón cô bởi cô đã nhận được giấy báo trúng tuyển đại học lên Bắc Kinh học. Lần thứ hai thấy Cảnh Minh – với Nhược Xuân, cậu vẫn là cậu con trai trắng trẻo hệt như thiên sứ thủa nào, cậu nhíu mày chơi game, trông mất hứng và cáu kỉnh khi phải chờ cô, không thèm ngó ngàng đến cô, khóe mắt đuôi mày đều đầy vẻ ghét bỏ và bực dọc. Lần đầu tiên’ thấy Nhược Xuân – với Cảnh Minh, đó là một con nhóc miền núi xanh xao, vàng vọt, mặt mày mồ hôi nhễ nhại, ăn mặc quê mùa, toàn thân nồng nặc mùi tàu hỏa mốc meo, giống như một cọng giá bị người ta giẫm bẹp dí. Cảnh Minh không thích Nhược Xuân, cùng chẳng đoái hoài gì đến cô. Học cùng trường đại học, nhưng Cảnh Minh cấm Nhược Xuân lân la đến gần hay tỏ vẻ quen biết với cậu. Dù sao, họ hoàn toàn không phải là người cùng thế giới. Cậu vốn là người kiêu căng ngạo mạn, tính tình khó ưa, độc mồm độc miệng, khi Nhược Xuân biết cậu được tuyển đặc cách vào đại học, cô còn nghĩ chắc là như bao cậu ấm cô chiêu khác, là thành phần cá biệt – được chú dì Cảnh lo lót, nhưng sự thực lại hoàn toàn đối lập, cậu là thiên tài chế tạo robot, đã ba lần vô địch. Cậu có tất cả mọi thứ, từ vẻ ngoài, trí tuệ, đến cả gia thế và cả một cô bạn gái từ cấp ba, là hoa khôi của trường. Nhược Xuân ghét Cảnh Minh, ghét sự châm chọc, sự soi mói của cậu dành cho cô, ghét sự coi thường cô của cậu. Càng ghét, càng chú ý đến cậu, trộm nhìn cậu, mắng thầm cậu… để rồi vô thức khiến sự chú ý ấy dần dần trở nên mất khống chế, biến thành nhớ mãi không quên. “Thầm mến ai đó không phải là chuyện tốt. Nó khiến lòng tự ái mỏng manh của người ta vỡ vụn thành từng hạt bụi, đau khổ khôn cùng. Ước gì chỉ cần ngẩng đầu lên sẽ không còn thích cậu nữa, như vậy thì hay biết mấy.” Cậu bảo Đừng thích tôi, tôi sẽ không thích cô đâu. Ngọt ngào là hương vị thế nào? Ắt hẳn tựa như viên kẹo trái cây ngày trước cậu cho cô vậy, nhưng chưa kịp nghĩ rõ, nỗi đắng cay pha lẫn ngọt ngào khi yêu thầm cũng chưa kịp nếm trải trọn vẹn thì đã chết yểu’ đột ngột như thế. Những lời nói, hành động của cậu liên tiếp khiến Nhược Xuân tự ti thêm tự ti, và chính sự tự ti không ngừng ấy đã khiến cô phải cố gắng học hành chăm chỉ, nghiên cứu tài liệu. Môi trường học cũng như điều kiện thiên nhiên đã khiến Nhược Xuân thay da đổi thịt, trở thành một cô gái trắng trẻo xinh xắn, và trở thành một sinh viên xuất sắc. Nếu như Nhược Xuân không trở lên tự tin, không thay da đổi thịt, có lẽ, Cảnh Minh vẫn sẽ không thích cô. Nếu như vẫn mãi là một cô bé lọ lem’ hay vịt con xấu xí’ với dự định thuận lợi tốt nghiệp rồi làm một nhân viên văn phòng cỏn con, thuê căn hộ nhỏ sống tạm qua ngày, thì hoàng tử’ Cảnh Minh sẽ chẳng bao giờ để ý đến cô, bởi ngay từ đầu cậu đã nhấn mạnh Họ thuộc hai thế giới, và đây cũng chẳng phải một câu chuyện cổ tích đầy mộng ảo. Cảnh Minh bắt đầu thích Nhược Xuân từ khi nào? Cảnh Minh rất ít khi gặp Nhược Xuân, học nửa kỳ cũng chẳng đụng mặt mấy lần, là lúc vô tình gặp cô trong buổi vũ hội, váy đỏ rực rỡ, xinh đẹp hệt như chú mèo con khác hẳn Nhược Xuân trong ấn tượng của cậu hay là lúc cô đã trở nên tự tin bộc lộ bản thân mình, hay là sự đồng điệu trong ước mơ trong nghề nghiệp, hay là thời khắc cậu phát hiện ra chủ nhân của chữ viết trong tập tài liệu ôn thi môn Chính trị được nhét trong balo của cậu? Cậu nói Tôi thích em! Cậu nói Khi đó tôi không thích em nên không chú ý đến em. Đây không phải là chuyện bình thường sao? Cậu nói Chuyện đó cũng đâu có cách nào, lúc ấy tôi và em không cùng một loại người. Cậu nói Thích của tôi chắc chắn cao thượng hơn em. Ít nhất bây giờ cãi nhau điên tiết đến vậy mà tôi vẫn thích em đấy. Cảnh Minh hoàn toàn có đủ tố chất’ để kiêu căng, ngạo mạn. Cậu là big boss của “Prime” – tổ chế tạo xe hơi không người lái. Cậu nhiệt huyết, chân thành, vì ước mơ mà bất chấp mọi thứ. Cũng chính bất chấp mọi thứ của tuổi trẻ không chỉ của riêng cậu mà là của cả tổ, cùng nhiều yếu tố khách quan đã khiến một người trong Prime chết – khi chạy thử xe hơi không người lái. Một người chưa từng nếm qua thất bại bên cạnh đó là nỗi đau mất đi người bạn thân nhất – người anh em tốt nhất mà chính cậu đã tiếp tay gián tiếp’, cậu rơi vào bế tắc, tuyệt vọng, đau đớn. Cảnh Minh không gặp gỡ, không liên lạc với bất cứ ai, sau đó cậu được bố mẹ đưa ra nước ngoài du học và biến mất trong thế giới của Nhược Xuân. Hình ảnh trong truyện khiến mình nhớ sâu đậm nhất, đó là, sáu năm sau khi gặp lại, trải qua nhiều sóng gió, khi cậu ôm eo cô, gục đầu vào bụng cô, nước mắt thấm ướt áo cô, vẫn vùng vẫy trong nỗi đau và tự trách bản thân, không dám đối mặt với thực tế, cậu nói Nhược Xuân, hãy cứu anh!. Một chàng trai như Cảnh Minh ấy mà lại kêu cứu, thật đáng xót xa biết bao! “Em luôn cảm thấy, anh nên có tất cả mọi thứ tốt nhất trên đời này, bất kể là chuyện gì, những điều tốt đẹp nhất luôn phải dành cho anh. Cũng vì gặp được anh, yêu anh, em mới cố gắng trở thành một Đỗ Nhược tốt nhất. Cảm ơn anh!” “Nhược Xuân, bởi vì có em, anh mới có tiền đồ gấm hoa, một đời hạnh phúc!”. 🎏 Có thể đọc bài review này của mình, bạn chưa thấy được tình cảm của Cảnh Minh ở đâu, là do mình không muốn viết, nếu viết hết ra thì còn gì hấp dẫn khi bạn tự mình đọc truyện nữa. Giống như trên, Cảnh Minh đã nói Không thích thì không chú ý, khi thích rồi sẽ giống như Pha Lê Đội Nhà’ – đối tượng cần dốc hết sức lực để bảo vệ hoặc nói là mất đi cô ấy, sự sống cũng chẳng còn’. 🎏 Truyện này quả thực có phần YY sự học hành phấn đấu của nữ chính, hoặc do bản thân mình chưa gặp thiên tài học đường’ nào như vậy nên cảm thấy bàn tay vàng quá đà. Một điểm trừ của truyện này nữa đó là bìa truyện. Nếu như bạn chỉ nhìn ảnh trên mạng thì đương nhiên thấy đẹp do chỉnh màu và nhìn không rõ từng chi tiết mà, nhưng khi cầm thực tế, mình cảm thấy cứ như bản vẽ nháp, vẽ ẩu vậy đó. Hơi thất vọng. Có bạn hỏi, nam chính có bạn gái vậy có sạch không? Yêu nhau lâu không? Truyện có hai tập, 95 chương và 3 ngoại truyện. Đến chương 18 là hai bạn ấy chia tay dứt khoát rồi. Đến mức tắt đèn cùng nhau chơi trò chơi thì chưa, nhưng hôn thì có rồi nhé. Tác giả đã viết rõ ràng, không phải phỏng đoán gì đâu. Có bạn hỏi truyện có ngược không? Vì truyện diễn biến khá nhanh và liền mạch nên mình cảm thấy bình thường. Chưa cảm nhận đủ độ ngược đã thấy ngọt và hài hước rồi. Cũng đúng như trong Lời kết mà tác giả viết, Cửu nói, cô muốn viết một câu chuyện đậm chất thanh xuân vườn trường, nơi có sân trường tràn trề sức sống của tuổi thanh xuân, có hiện thực xã hội nhưng cũng không kém phần tươi sáng và hoài bão. 🎏 Lúc đọc truyện thì nhẩm chắc hai bạn này cỡ đầu 9x như mình, nhưng không ngờ là tác giả chơi trội quá, tính số ra là 1998, *toát mồ hôi* do truyện viết từ 2017 năm đôi trẻ 18 tuổi đến tận năm 2024 nên thôi, coi như các bạn ấy tầm tuổi mình. Không thì cảm thấy như đọc truyện thiếu nhi, lại oán giận trời cao sao 98 mà đã hên vậy, còn mình thì chưa có Cảnh Minh của mình . Cảnh Minh là thiên tài chế tạo robot, còn Đỗ Nhược chỉ là một học sinh nghèo vượt khó được bố mẹ cậu chu cấp tiền ăn học. Năm nhất đại học, Đỗ Nhược thầm cảm mến chàng trai tài năng ấy, nhưng tình yêu chưa kịp hé nở đã bị sự cay nghiệt của cậu đè Nhược như thể biến mất khỏi thế giới của Cảnh Minh, còn cậu có vẻ cũng không hề nhớ đến sự tồn tại của cô nhóc quê mùa không tầng lớp kia. Chỉ là, giây phút gặp mặt đó, người con gái xinh đẹp rạng ngời trong chiếc váy đỏ giữa trời đông giá rét lại vô tình khiến tim cậu lỡ nhịp...

nhược xuân và cảnh minh review