nhân lúc em vẫn còn ở đây
Ngày đó, tôi còn sôi nổi của một chàng trai trẻ, nên đôi khi cũng có những bất đồng với anh. Nhưng với Lê Hoàng Hoa thì công việc và tính hiệu quả là trên hết. Nên anh em vẫn là anh em.
TPO - Em còn cố nán lại nơi cạm bẫy này thì trước sau gì em cũng lại sa chân vào đường cũ, khi mà em vẫn muốn đổi đời bằng cách bán nhân phẩm của mình cho các quý bà giàu tiền nhưng thiếu đạo đức đó.
Và làm như vậy mới theo đúng nguyên tắc dân chủ. Bởi thế cho nên anh em vẫn còn kính nể tui là tại cái lúc tui ở chính quyền, tui vẫn làm việc với anh em. Và cũng nhờ cách tổ chức đó mà tui làm việc được. Mà nói rằng tui làm việc cho Đảng thì không phải.
Nguy hiểm hơn, khi bị chậm kinh 4 tuần mà không rõ nguyên nhân, nhiều chị em còn hoang mang, lo lắng hơn khiến thời gian chậm kinh kéo dài thêm. Chậm kinh 1 tháng do mắc các bệnh lý. Các bệnh về máu, giảm lượng tiểu cầu có thể là nguyên nhân khiến chị em chậm kinh.
em chào anh.. anh giúp em trường hợp này với ạ.. em yêu cô ấy được khoảng 6 tháng rồi nhưng trong thời gian yêu người lúc nào suy nghĩ cũng là em cả.. cô ấy cứ có kiểu rất thân thiết lễ phép với người khác còn với em thì cộc lốc.. mặc dù chúng em đang yêu nhau..thời gian đầu em và cô ấy quen nhau cô ấy còn
Site De Rencontre Femme Cherche Femme. 【4】Hôm nay, cô kỳ lạ hơn Editormèomỡ Lúc nghỉ trưa, Cao Tân Vũ thuận tay kéo lịch để bàn qua, kể từ khi cô xuất hiện tới nay đã được ba tháng. Một người con gái còn trẻ đêm hôm khuya khoắt mà đi ra ngoài thì quả thật vô cùng nguy hiểm, đây không phải là biện pháp. Cho nên nghĩ tới nghĩ lui anh quyết định nói rõ ràng với cô, nói chuyện ôn hòa một lần nếu như anh có thể khống chế cảm xúc. “Bác sĩ Cao, người ái mộ anh ngã bất tỉnh!” Y tá đẩy cửa hét lớn. Cao Tân Vũ không chút nghĩ ngợi lao ra ngoài, thấy trước thang máy hỗn loạn, anh vội xông vào lối thoát hiểm chạy tới phòng cấp cứu. Thở hồng hộc đẩy cửa phòng cấp cứu ra, Tưởng Hàn Tĩnh đang nằm trên giường tạm, trong tay nắm chặt một lá thư. “Nguyên nhân gì dẫn đến hôn mê?” Anh vội hỏi. “Đừng lo, cô ấy đã tỉnh rồi, có lẽ là do quá mệt mỏi nên sau khi tỉnh lại lại ngủ thiếp đi.” Bác sĩ phòng cấp cứu có vẻ không kinh ngạc khi thấy Cao Tân Vũ xuất hiện, bởi vì ai cũng biết, cũng thấy “sự tích tỏ tình” của Tưởng Hàn Tĩnh. Thời tiết càng ngày càng lạnh, đừng nói là người phụ nữ nhỏ nhắn yếu ớt này, dù có là người đàn ông cường tráng mỗi ngày đứng hơn mấy tiếng cũng không chịu nổi. Cao Tân Vũ nhẹ nhàng đi tới trước giường bệnh, không tự chủ giúp cô dịch dịch mép chăn, trong lúc vô tình lại thấy lá thư này. Anh vốn định rút lá thư từ trong tay cô ra, cô lại đột nhiên mở mắt giấu xuống dưới gối. “Đưa cho tôi.” Trên lá thư rõ ràng viết người nhận là Cao Tân Vũ. Huống chi cô đã viết hai mươi mấy phong thư cho anh rồi, hôm nay anh muốn đọc thì cô lại không cho là sao? “Nói với cô đấy, đưa thư cho tôi.” Anh mở ra tay. Tưởng Hàn Tĩnh nhìn chăm chú vào anh, mê mang chớp chớp mắt mấy cái, sau đó vừa đi giày vừa xin lỗi, cầm túi xách vội vã chạy ra khỏi phòng cấp cứu. Mà lần này vừa đi liền không trở lại nữa. Cô nói đi là đi vẫn “thoải mái” như thế làm cho Cao Tân Vũ một buổi chiều lo lắng thấp thỏm, thừa dịp không có bệnh nhân, anh còn đến phòng cấp cứu mấy lần. “Cô ấy có để lại . . . . . . Phương thức liên lạc không?” “Anh không biết? Dù gió to hay mưa lớn cô gái kia vẫn ở bên ngoài chờ anh, anh cũng thật độc ác quá đi!” Y tá không nhịn được càu nhàu. “Tôi độc ác? Tôi nhẫn tâm? . . . . . .” Cao Tân Vũ chỉ vào mình rồi lại buông tay xuống. Không ai biết ngay cả anh cũng muốn quên, cô từng là bảo bối anh thương yêu nhất, nâng ở lòng bàn tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan, bằng chứng cho sự cố chấp đó chính là năm năm theo đuổi, nhưng cô thì sao? Không thèm quý trọng, thậm chí ngay cả cơ hội tiếp tục theo đuổi cũng bị cô chặt đứt. “Bác sĩ Cao, không thích người ta thì trực tiếp nói cho người ta, cô gái kia thật đáng thương.” Y tá ở sau lưng anh lại ném ra một câu. Trái tim Cao Tân Vũ giống như bị đập mạnh một cái. Nếu như anh có thể thản nhiên mà nói với cô, anh không thích, không yêu cô. Vậy anh cũng không cần phải trốn đông núp tây’ qua ngày rồi. Tưởng Hàn Tĩnh, em đi đi Tưởng Hàn Tĩnh, anh xin em. . . . . . Trước đây anh cầu nguyện cô sẽ nhận phần cảm tình này, nhưng cuối cùng chuốc lấy thất bại. Chỉ có lần này lại linh nghiệm thật rồi. ********************* 【5】 Xin chào, xin hỏi? Editormèomỡ Lại qua một mùa xuân nữa, bệnh viện tổng hợp lớn nhất thành phố A cử hành hội thảo Nghiên cứu và thảo luận học thuật’ trong ba ngày. Vì vậy các bệnh viện lớn đều đưa tinh anh nòng cốt đến, Cao Tân Vũ được mời tới. Cao Tân Vũ cho rằng Tưởng Hàn Tĩnh biến mất lần nữa sẽ làm cho anh bình tĩnh lại, nhưng lực phá hoại của cô vĩnh viễn nằm ngoài dự tính của anh. Anh sẽ dừng xe ở bên đường đợi cô xuất hiện; sẽ ngơ ngác nhìn cửa phòng trị liệu chờ đợi “Bệnh nhân” đẩy cửa vào là cô, thậm chí vào ngày giới hạn còn cẩn thận từng bước trên đường về nhà. Cô là thuốc độc, là anh túc khiến thần chí anh mơ hồ. Không bỏ được lại không dám đụng vào. . . . . . . Khi các chuyên gia nói thoải mái thì anh lại mất hồn giống như con rối. Anh cũng đâu muốn như vậy nhưng không cách nào tập trung tinh thần được. Điện thoại di động trong tay phát ra tiếng chuông, Cao Tân Vũ lập tức khom người chạy ra khỏi hội trường. “Đã tìm được chưa?” “Thật may là nữ khoảng 25-28 tuổi tên Tưởng Hàn Tĩnh cũng không nhiều, không có điện thoại liên lạc, địa chỉ chỉ có một, nhưng chưa chắc là địa chỉ hiện nay. Tôi phải mạo hiểm mất việc để tìm giúp cậu đó, đừng bảo cậu cùng người phụ nữ này có thù đấy nhé?” “Cậu đoán đúng đấy, chẳng qua do cô ta không chịu buông tha tôi, địa chỉ.” Sao khi nhận được địa chỉ, Cao Tân Vũ không muốn ở lại, nhưng vô cớ rời đi sẽ gây ảnh hưởng không tốt, cho nên anh cố gắng kiềm chế cảm xúc trở về chỗ ngồi nhưng tầm mắt vẫn nhìn xuống mặt đất. Thì ra cô ở gần bệnh viện anh làm, anh đi làm cũng sẽ phải đi ngang qua chung cư này, địa chỉ này chắc chắn không sai được. Nghĩ tới đây anh vô lực gục xuống bàn. . . . . . rốt cuộc anh đang làm gì thế, đến cùng có bao nhiêu hèn mọn. Cuối cùng cũng chờ được đến khi hội thảo kết thúc. Anh vừa tự cảnh cáo mình không được đi vừa không quản được bước chân, cứ giùng giằng mâu thuẫn như vậy từ tâng cao nhất đến đại sảnh. Thế nhưng vừa ra khỏi thang máy anh lại nhìn thấy Tưởng Hàn Tĩnh ở trong đám người. “Cô đi đâu vậy? !” Không muốn la to nói lớn trước công chúng, nhưng khi thấy cô bình yên vô sự thì nước mắt thiếu chút nữa chảy xuống. Cao Tân Vũ, đúng là hết biết với mày mà! Đúng là không có chút khả năng giả vờ nào mà! Mà Tưởng Hàn Tĩnh dường như bị anh dọa, nhưng nhanh chóng khôi phục lại thái độ bình thường, tao nhã lễ phép hỏi, “Xin chào, xin hỏi? . . . . . .” “Chào cái gì mà chào, tôi hỏi cô mấy tháng nay cô đi đâu?” Cao Tân Vũ cất giọng cắt đứt lời cô, kéo cổ tay cô chạy ra ngoài. Tưởng Hàn Tĩnh bị động đi về phía trước, dưới tình thế cấp bách không ngờ lại kêu cứu. Cô vừa kêu lên lập tức có vô số ánh mắt bắn về phía Cao Tân Vũ, bảo vệ tiến lên ngăn cản. Cao Tân Vũ nâng thẻ trước ngực lên cho họ thấy. Bảo vệ kiểm tra thấy không sai, cúi đầu tạ lỗi, “Vị tiểu thư này là bạn của ngài sao?” Không đợi Cao Tân Vũ trả lời, Tưởng Hàn Tĩnh đã cướp lời, “Tôi không biết anh ta, cứu tôi. . . . . .” “Cô không biết tôi? Cô nói lại lần nữa cô thật sự không biết tôi?” Tưởng Hàn Tĩnh thấy sắc mặt anh tức giận, vội vàng trốn sau lưng bảo vệ, “Tôi thật sự không biết anh ta, mấy người bảo anh ta đi đi.” “Xin lỗi, nếu vị tiểu thư này nói không biết ngài, vậy tôi cũng không thể tự tiện để ngài đưa cô ấy đi.” Cao Tân Vũ nhìn chăm chú vào đôi mắt đẫm lệ vô tội kia, thật không thể tin được những chuyện đang xảy ra trước mắt. Không khỏi cười ra tiếng, “Cực kỳ hài lòng” gật đầu một cái “Trêu chọc tôi rất vui phải không? Nhưng tôi bảo đảm đây là lần cuối cùng.” Cao Tân Vũ đem tờ giấy có viết địa chỉ xé thành mảnh nhỏ ném vào thùng rác. Lúc xoay người dùng hết sức hung hăng cắn môi dưới, mùi máu tươi thấm đầy khoang miệng. Lúc này đây, anh cần vượt qua cảm giác đau lòng. Khi anh hoàn toàn đi xa, Tưởng Hàn Tĩnh mới từ sau lưng bảo vệ đi ra. “Tiểu thư, cô thật sự không biết Cao Tân Vũ – bác sĩ Cao sao?” Vị bảo vệ kiểm tra bảng tên lúc nãy nói. “Anh nói anh ấy là. . . . . . Cao Tân Vũ?” “Đúng vậy.” Sau khi nghe xong, Tưởng Hàn Tĩnh ngây ngốc mất mấy giây, sau đó chen lấn trong đám người chạy về phía Cao Tân Vũ vừa rời đi. Nước mắt ướt đẫm cả khuôn mặt, cô hoảng loạn tìm kiếm khắp nơi không ngừng nhắc đi nhắc lại “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi, không phải em cố ý đâu, Cao Tân Vũ anh ở đâu? . . . . . .”
Nhân lúc em vẫn còn ở đây Tác giả Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây Editor mèomỡ Raw & convert ngocquynh520 Thể loại Truyện ngắn Giới thiệu Cao Tân Vũ không thể hiểu nổi người phụ nữ Tưởng Hàn Tĩnh này. Bốn năm trước để thoát khỏi sự theo đuổi của anh, cô không nói tiếng nào đã rời đi. Bốn năm sau cô lại quấn lấy anh tỏ tình như gái mê trai vậy. Mở đầu 1 - 2 - 3 4 - 5 - 6 -Hết- Ebook + Code wattpad
Rồi nhiều [Em]đêm em ngồi [Am]suy nghĩ, về những phút [D]g iây như vẫn [Em]còn lại thấ [Em]y, anh về [Am]trong mộng, [D]nắm t ay em [G]có n ào hay.[Em]Hãy một [Am]l ời, [D]ôm em đừng rời xa [G]em nhé !...X [Em]in hãy một [Am]lờ i [D]nói a nh sẽ luôn [G]cần e m...I gave you my h [Em]eart, I gave you [Am]my don't [D]go and do you k [G]nowBao đêm em n [Em]hớ và bao đêm em [Am]k hócBao đêm em [D]mơ rồi bao đêm vẫn c [Em] gave you my heart, I gave you my don't go and do you luôn cần anh, và em luôn sẽ mãi đợiNgười hỡi mong anh quay về
【2】 Chuyển phát giấu tên. Editormèomỡ “Tân Vũ, ngày nghỉ sao cứ làm ổ trong nhà vậy hả? Đi hẹn hò với bạn gái đi!” Bà Cao kéo chăn bông đang trùm lên tận đầu của con trai. “Mẹ, mẹ ồn quá, gặp qua một lần là có thể thành bạn gái được sao?” Bà Cao thấy con trai lật người ngủ bù muốn nói lại thôi, trở về phòng khách ngồi bên cạnh bạn già nói, “Qua sinh nhật này là đã 27 tuổi rồi, sao nó chẳng sốt ruột gì cả?” “Ban đầu gậy đánh uyên ương chính là bà, bây giờ người nóng lòng nhất cũng là bà, cứ kệ nó đi.” Ông Cao không chút để ý trả lời. Bà Cao liếc bạn già một cái, “Tôi đâu có ép nha đầu kia, là nó không nói tiếng nào đã bỏ rơi con trai tôi đấy chứ!” Nói đến chuyện này cũng đã qua 3, 4 năm rồi, bà Cao mặc dù hết sức phản đối nhưng không hề tìm Tưởng Hàn Tĩnh đàm phán, thậm chí chưa từng chính thức nói chuyện với nhau. Về phần rốt cuộc Tưởng Hàn Tĩnh có qua lại với con trai hay không bà cũng không rõ. “Nhưng nhắc tới chuyện này tôi vẫn rất buồn bực. Con trai tôi muốn dung mạo có dung mạo, muốn tài có tài, nha đầu kia dựa vào cái gì mà bắt bẻ con trai tôi?” Ông Cao là cán bộ nhà nước, Cao Tân Vũ có tiếng cũng có miếng là con cán bộ. Bàn về gia thế bối cảnh cũng là số một số hai ở thành phố này, nhưng những điều kiện này lại không thể giúp con trai thuận buồm xuôi gió trên con đường tình cảm. Ông Cao uống ngụm trà đặc, đang định mở miệng thì lính cần vụ lại đưa một bưu kiện chuyển phát tới nói là chuyển cho Cao Tân Vũ, không ký tên người gửi. Bà Cao tò mò mở ra, nhưng chỉ có một chiếc lá phong đỏ ép trong khung hình plastic, không có bất cứ lời nhắn nào. Lúc này, Cao Tân Vũ nhận được điện thoại khẩn cấp hùng hùng hổ hổ chạy xuống cầu thang. Lúc đi ngang qua cha mẹ đột nhiên dừng lại. Bà Cao thấy con trai nhìn chằm chằm vào khung hình lá phong. Không đợi giải thích, Cao Tân Vũ đoạt lấy ném vào soạt rác, tông cửa xông ra. “Ông à, ông có thấy gần đây con trai rất hay nổi nóng không?” “Ngoại trừ trước mặt nha đầu Tưởng cái gì đó! Nó có khi nào không nóng tính?” Ông Cao dùng sức giũ mở tờ báo, giữa hai lông mày hiện ra mấy phần nóng nảy. . . . . . . Cao Tân Vũ ngồi lên xe, đóng sầm cửa xe lại đi về phía cửa tiểu khu, không hiểu tại sao mình phải làm như vậy, chỉ có dự cảm người gửi bưu kiện còn chưa đi xa. Quả nhiên, Tưởng Hàn Tĩnh đang ngồi ở dưới bóng cây đọc sách. Bộp một tiếng, quyển sách bị anh ném lên ghế đá, quát, “Cô đang cười nhạo tôi phải không? !” Tưởng Hàn Tĩnh ngẩng đầu lên, cười hỏi, “Lá phong, thích không?” Anh tức giận đưa ngón tay ra, chỉ về phía gương mặt anh từng vô cùng khát vọng được vuốt ve. Khi đó, cô luôn làm khó anh. Mùa thu mới có lá phong đỏ nhưng cô lại muốn nhận được vào mùa hè. Mà anh ngu ngốc dùng một bộ manga đầy đủ không xuất bản nữa đổi với bạn học một chiếc lá phong. Khi anh mừng rỡ ép lá phong vào khung đưa cho cô thì cô lại khinh thường nói, thuận miệng nói mà anh cũng tưởng thật sao? Giờ phút này, một chiếc xe thể thao màu đỏ dừng ở bên cạnh bọn họ. Người phụ nữ ngồi ở trong xe tháo kính xuống, lộ ra dung nhan trẻ trung xinh đẹp, ung dung hỏi, “Bác sĩ Cao, đây chính là nguyên nhân anh không nhận điện thoại của tôi?” Người phụ nữ trước mắt chính là đối tượng bà Cao an bài mai mối, họ Lý, dùng từ ngữ thời nay chính là “Phú Nhị Đại” . Tưởng Hàn Tĩnh cúi đầu, “Không quấy rầy, hai người nói chuyện đi.” Cao Tân Vũ nhìn bóng lưng cô đi xa, cứ như vậy nhìn không chớp mắt, không biết rốt cuộc mình đang đợi cái gì. “Nếu như không ngại, không bằng nói một chút về quá khứ của anh đi.” Lý tiểu thư lặng lẽ đi tới bên cạnh anh Cao Tân Vũ cười xùy một tiếng, “Tôi đem toàn bộ sức lực cùng nhiệt tình dùng trên người người phụ nữ kia, thật không có hơi sức đi theo đuổi người khác.” “Theo đuổi? Nói cách khác hai người không hề kết giao?” Mười bảy tuổi gặp nhau, cho đến khi cô âm thầm rời đi, trong thời gian này kinh nghiệm năm năm theo đuổi, hơn bốn năm bặt vô âm tín, vui sướng có đau khổ cũng có. Vốn cho rằng thời gian sẽ xóa nhòa tình cảm nhưng giờ đây lại cảm thấy dấu ấn không thể nào xóa bỏ. “Rất buồn cười đúng không? Vậy thì cười đi.” Cao Tân Vũ giúp Lý tiểu thư mở cửa xe, “Cho nên, đừng giống tôi lãng phí thời gian với một kẻ không thể nào yêu cô, đi đường cẩn thận.” Ánh mặt trời rực rỡ như thế, Lý tiểu thư đưa mắt nhìn đôi mắt đen ảm đạm không có ánh sáng, trước khi đi bỏ lại một câu mà Cao Tân Vũ cũng muốn biết câu trả lời Cô ấy tới tìm anh, tức là đã nghĩ thông suốt rồi sao? Có lẽ năm tháng sẽ thay đổi chấp niệm, nhưng trong lòng anh đã khô héo, không thể coi sự lạnh lùng của Tưởng Hàn Tĩnh thành cá tính cùng ưu điểm, không thể nào tự động chữa lành trái tim thất bại kia được nữa rồi.
【3】 Đừng đi theo tôi! Editormèomỡ Bận rộn cả một ngày, Cao Tân Vũ vừa tới bãi đậu xe mới nhớ hôm nay là ngày giới hạn, anh không lái xe. Xoay người đi về phía thang máy, lúc chờ anh quay người nhìn ra bãi gửi xe theo bản năng. Thấm thoắt đã 2 tháng, người phụ nữ điên Tưởng Hàn Tĩnh này ngày ngày cầm tấm biển đứng ở bãi gửi xe chờ anh tan làm. Hành động lần này mặc dù khiến anh vô cùng bất mãn, nhưng những đồng nghiệp nam không rõ chân tướng lại cực kì hâm mộ anh. Bởi vì Tưởng Hàn Tĩnh rất xinh đẹp, vóc người đẹp da trắng, lúc nào xuất hiện ở bãi gửi xe cũng phải chờ ít nhất vài tiếng như hoa si vậy, cho nên anh thường bị nhạo báng là có diễm phúc. Còn một chuyện làm anh đau đầu hơn đó là Tưởng Hàn Tĩnh thường xuyên chạy đến chỗ anh làm hỏi anh có muốn đi ăn cơm cùng cô không? Anh mở miệng cự tuyệt thì cô sẽ lập tức xoay người rời đi, không đầu không đuôi thật khó hiểu! . . . . . . Lúc đi ra cửa chính bệnh viện, do đã qua thời gian đông người khám, Cao Tân Vũ nhanh chóng nhận ra Tưởng Hàn Tĩnh trong dòng người thưa thớt trên đường phố. Anh cảm thấy đầu mình lại đau rồi. Bệnh viện có quy định Vì không để tắc nghẽn xe cộ cản trở xe cứu thương, cấm xe taxi dừng ở các cửa ra vào. Cao Tân Vũ chỉ đành phải đi bộ một đoạn mới bắt được xe. Tưởng Hàn Tĩnh nhắm mắt theo đuôi đi sau anh mười mét. Buổi tối yên tĩnh khiến thính giác con người nhạy hơn, nhất là tiếng bước chân mà mình không muốn nghe. “Đừng có đi theo tôi giống nữ quỷ thế được không!” Cao Tân Vũ cảm thấy mình sắp bị cô hành hạ đến điên rồi. Mặc dù cô không nói lời nào, rất yên lặng, nhưng lại giống như kẻ cố tình gây sự xông vào chiếm lấy toàn bộ suy nghĩ của anh. Tưởng Hàn Tĩnh lui về phía sau một bước, “Đường anh anh đi, cứ coi như không nhìn thấy em.” “Sớm biết có hôm nay ban đầu sao còn làm vậy?! Hối hận rồi sao? Này, sao không trả lời tôi? !” Đến giờ này ngày này, cô làm chuyện hèn mọn nhất, thái độ lại vẫn ngạo mạn như xưa làm cho anh phát điên. “Không hối hận, em không muốn bù đắp bất cứ chuyện gì cả.” Cao Tân Vũ hít sâu một hơn rồi từ từ thở ra, sau đó giận dữ đi thật nhanh. Tưởng Hàn Tĩnh thấy anh đi liền đuổi theo, hoàn toàn coi như không thấy sự chán ghét của anh. Trong một số trường hợp đặc biệt thì kí ức luôn nhảy ra quấy rối. Trong đầu Cao Tân Vũ hiện ra hình ảnh năm đó mình theo đuổi Tưởng Hàn Tĩnh không buông. Khi đó, anh để chắc chắn xuất hiện trước mặt Tưởng Hàn Tĩnh khi cô tan học, nên luôn trốn gần hết tiết cuối. Tưởng Hàn Tĩnh luôn cau mày trách anh trốn học đều là học sinh hư. Cao Tân Vũ vô liêm sỉ nói điều kiện Nếu như em chịu chờ anh trước cửa trường học, vậy anh học xong mới về. Tưởng Hàn Tĩnh dĩ nhiên sẽ không đồng ý, đi vòng qua bên cạnh anh bước nhanh về nhà, anh vội vàng đuổi theo. Mỗi lần như vậy sẽ bị cô lạnh lùng xua đuổi. . . . . . . “Đừng có đi theo tôi nữa được không?!” Anh lại một lần nữa mất khống chế. Tưởng Hàn Tĩnh dừng chân, lẩm bẩm nói, “Cũng không phải đường của nhà anh, ai đi chả được. . . . . .” “Cô!” Mẹ nó! Ngày trước sao anh lại không nghĩ ra dùng câu này trả lời cô? Thấy xe buýt chậm rãi tới, Cao Tân Vũ định nhảy lên. Nhưng bởi vì hàng năm không ngồi xe buýt nên hôm nay căn bản không có vé. Anh rút ví ra mới phát hiện không có tiền lẻ, lại tìm loạn xạ khắp người. Lúc này, một cánh tay nhỏ bé mảnh khảnh lướt qua trước mắt anh, nhét đầy đủ tiền lẻ vào trong máy. “Đã trả rồi, anh có rảnh thì cũng ngồi đi.” Cô cười nói. Cao Tân Vũ nhìn chung quanh một vòng, ngồi vào ghế đơn gần cửa sổ. Tưởng Hàn Tĩnh đi ngang qua bên cạnh anh, ngồi vào hàng cuối cùng, chếch về phía sau anh. Anh buồn bực nhìn ra ngoài cửa sổ, đây coi như trốn tránh sao? Đúng thì sao. Không muốn hỏi cô những năm này cô sống thế nào, không muốn biết bất cứ chuyện gì về cô, không muốn vì bất kỳ nguyên nhân nào mà tha thứ cô ra đi không lời từ giã. Bởi vì anh sống không tốt, cô trốn tới nơi anh không quấy rầy được. Vẫn là câu nói đó, đã khiến cô ghét, vậy thì đừng về nữa. Trong lúc đó thì Tưởng Hàn Tĩnh rút từ trong túi ra một cuốn vở ố vàng, lật tới một tờ thì cười khanh khách vang cả một góc, sau đó nhìn anh không chớp mắt, trong lòng tính nhẩm trạm anh sắp xuống, đôi mắt trong veo dần dần phủ một tầng mờ mịt.
nhân lúc em vẫn còn ở đây